Nguồn facebook Lam Phương 16.4.23

Thưa Thầy, từ nay em sẽ là chính mình - Trò nói một cách quả quyết sau khi đi dự hội thảo về.
Thầy bình thản: Vậy thì tốt quá!
Trò: Thầy thấy em quyết định đúng không?
Thầy: Đúng em ạ.
Trò: Thầy có khuyên gửi, nhắn nhủ gì cho em nữa không?
Thầy: Nếu được, em hãy là phiên bản tốt nhất của chính mình.
Trò: Vậy thì em cần dựa vào đâu để tạo ra phiên bản tốt nhất của chính mình hả Thầy?
Thầy: Dựa vào chính mình, em ạ. Đừng sống theo định hướng của người khác. Lời khuyên đến từ người ngoài, quyết định phải tự chính em. Nếu em không biết mình muốn gì và có thể làm gì thì không ai có thể biết được, em ạ.

BE YOU or BE The Best Version of YOU?

NHÂN CÁCH

Đang ngồi tơ lơ mơ ngắm hồ cá Koi trong quán cà phê, Thầy bị học trò lôi ngược về thực tại để làm trọng tài giữa một cuộc đấu khẩu.
Trò thứ nhất: Em với bạn này đang tranh luận với nhau về "Nhân cách".
Thầy: Ừa, rồi sao em?
Trò: Em nói hoài mà nó chưa chịu hiểu. 
Thầy: Căng dữ há! Mà em nói thế nào mà bạn chưa chịu hiểu?
Trò: Em tra từ điển, em hỏi ChatGPT rồi em nói đủ các kiểu mà nó cũng không hiểu. Em bó tay với nó luôn. Không biết nó ăn cái giống gì ...
Thầy nhẹ nhàng chặn lại: Bình tĩnh đi em. Mà Thầy dặn nè, đừng kêu bạn là "nó" trước mặt người khác nghe em.
Trò thứ hai bây giờ mới lên tiếng: Dạ, nãy giờ bạn ấy mắng em khơi khơi giữa quán làm em quê quá chừng. Nhưng cũng không sao Thầy ạ. Bây giờ em nhờ Thầy nói cách nào cho em dễ hiểu chứ em đang thấy rối quá.
Thầy: Theo Thầy, theo ý Thầy thôi nghe, nhân cách - nói nôm na - là cách người ta sống, cách người ta hành xử với thế giới xung quanh, như một con người.
Trò: Thầy cho thêm thí dụ đi Thầy.
Thầy: Khi nghe nói "Một người thiếu nhân cách", em sẽ nghĩ gì về họ?
Trò: Em sẽ nghĩ là người này không đàng hoàng, không đáng tin tưởng. Lối sống, cách suy nghĩ và hành vi ứng xử của họ không phù hợp với các quy tắc chuẩn mực của xã hội loài người. Cảm ơn Thầy, em hiểu rồi ạ.
Sau này, nếu nghe ai đó phê bình người khác là "giống cái thứ gì đó chứ không phải loài người", em sẽ nhớ về bài học hôm nay. Nhân cách là cách làm người.

Nguồn facebook Lam Phương 09.4.23


Trò: Thưa Thầy, Thầy nghĩ thế nào về hai chữ Nghèo Hèn? Tại sao người ta hay dùng hai từ này chung với nhau?
Thầy: Về chuyện từ ngữ, quan điểm mỗi người mỗi khác, Thầy không dám lạm bàn, nhưng theo Thầy, nghèo chưa chắc là hèn, và hèn chưa chắc là nghèo.
Trò: Dạ. Nghĩa là sao ạ?
Thầy: Những người tử tế - có thể rất nghèo nhưng không hèn. Ngược lại, những người thiếu tử tế - có thể không nghèo nhưng lại rất hèn.

NGHÈO - HÈN

Nguồn facebook Lam Phương 01.4.23

Trò: Nhiệt tình với Thiệt tình, theo Thầy thì cái nào quan trọng hơn?
Thầy: Câu này khó trả lời quá. Thầy chịu thôi. Theo em thì sao?
Trò: Em cũng phân vân lắm, có điều là qua quá trình cộng tác, em thấy như vầy:
- Người Nhiệt tình có khi thiếu thiệt tình. Vì họ không muốn mất lòng nên cứ nói vào chứ không bàn ra, dù không đồng ý với em, nên em thấy sợ.
- Người Thiệt tình có khi thiếu nhiệt tình. Vì họ không muốn nghĩ sai, làm quấy nên hay hỏi han, phản biện, nên em thấy bực.
Thầy: Vậy giờ em muốn làm việc với người như thế nào?
Trò: Em cũng không biết nên mới hỏi Thầy.
Thầy: Theo Thầy, em nên chọn người Nhiệt thành mà hợp tác. Vì họ đủ nhiệt tình để truyền động lực cho em, đồng thời đủ thiệt tình để không "ba phải".
Trò: Vậy còn hai bạn trên kia?
Thầy: Nhiệt tình thì bàn về giải trí cho vui.
Thiệt tình thì bàn về chuyên môn cho sâu sắc.
Nếu may mắn, gặp được người Nhiệt thành thì nên mời hợp tác để thành công. Vậy nghe em!
NHIỆT TÌNH - THIỆT TÌNH - NHIỆT THÀNH

Nguồn facebook Lam Phương 19.03.23

Thầy: Em có thể phân biệt Mơ mộng và Mơ hồ bằng cách cho thí dụ được không?
Trò: Thưa Thầy, một người có ước mơ nhưng chẳng muốn làm gì để đạt được điều đó, chỉ “ước gì” điều đó "tự nhiên" xảy đến, tự biến thành hiện thực, thì đó là sự Mơ mộng. 
Một người có ước mơ, dám bắt tay hành động nhưng không có mục tiêu và kế hoạch phù hợp, chả biết làm cách nào cho đúng, cứ lao ra mà làm, càng làm thì kết quả càng be bét, tệ hại nhưng lúc nào cũng tự bào chữa, bao biện, khăng khăng cho là mình giỏi giang, sáng suốt, kiên quyết đến cùng với kế hoạch ban đầu của mình, thì đây là sự Mơ hồ.
Thầy: Nếu một người cứ loay hoay giữa hai trạng thái này thì em gọi là gì?
Trò: Dạ, đây là người mơ mơ màng màng, em nghĩ thế.

MƠ MỘNG  & MƠ HỒ

Nguồn facebook Lam Phương 18.03.23

BẢN MẶT & BẢN CHẤT


Trò: Em rất thích môn "Đọc vị".
Thầy: Tại sao em thích môn này?
Trò: Vì em có thể "trông mặt mà bắt hình dong" người đối diện.
Thầy: Nếu vậy thì tốt.
Trò: Nhưng có nhiều lúc em cũng lầm.
Thầy: Điều đó cũng bình thường thôi em.
Trò: Em luyện kỹ lắm mà sao có khi cũng lầm vậy Thầy?
Thầy: Bản mặt là thứ thể hiện ra bên ngoài.
Bản chất là thứ ẩn giấu ở bên trong.
Bản mặt là thứ người ta tô vẽ, trang điểm, bày biện cho em xem
Bản chất là thứ chạm vào rồi mới biết.
Trò: Vậy giờ em phải làm sao?
Thầy: Thì em cứ đọc vị cho có kinh nghiệm. Đọc đúng thì mài dũa bản năng, mà lỡ đọc sai thì có thêm bản lĩnh. Miễn là sai vừa thôi, đừng sai quá.

Nguồn facebook Lam Phương 11.03.23

Cùng một chữ ĐỒNG

Trò: Thưa Thầy, trên đời này, thứ gì có thể khiến con người ta trở mặt với nhau bất luận tình sâu nghĩa nặng, bất kể thề thốt trang nghiêm?
Thầy: Ý em là sao?
Trò: Dạ, nghĩa là từ trạng thái đồng cảm, đồng ý, đồng tình, đồng lòng, đồng hương, đồng chí hướng, đồng huyết thống lúc ban đầu, ... họ chuyển sang bất đồng sâu sắc ngay lập tức khi vô tình hay cố ý chạm đến điều này.
Thầy: À, thứ này cũng có một chữ đồng, em ạ - ĐỒNG TIỀN.
Trò: Có lẽ nào ... Tệ vậy sao Thầy?
Thầy: Cũng còn tùy ...
Trò: Tùy vào điều gì hả Thầy?
Thầy: Tùy theo số tiền nhỏ hay lớn.
Tùy theo lòng tham nhiều hay ít.
Tùy theo lòng tự trọng cao hay thấp.
Chỉ vậy thôi em!

Nguồn facebook Lam Phương 11.03.23

Thầy trò rảnh rỗi, lại rủ nhau cà phê cuối tuần. 
Trò thì thích kể đủ chuyện, thầy thì thích nghe đủ thứ.
Đàm đạo một hồi, trò hỏi thiệt lòng: "Theo Thầy, kinh nghiệm thật sự có giá trị trong cuộc đời là gì? Kinh nghiệm thật sự, chứ không phải cái dạng có bao nhiêu năm kinh nghiệm, nghe Thầy."
Thầy trầm ngâm: "Theo Thầy, kinh nghiệm thật sự có giá trị là khi bản thân mình KINH qua điều đó rồi, NGHIỆM lại thấy kinh thật."

KINH NGHIỆM

Nguồn facebook Lam Phương 04.03.23

THẾ THÔI

Trò: Em thấy thế giới này đầy sự bất công.
Thầy: Sao em nghĩ thế? Điều gì làm em bất bình?
Trò: Em ghét sự bất bình đẵng. Em ghét sự đối xử không công bằng.
Thầy: Muốn bình đẵng thì phải đồng đẵng, em hiểu không?
Trò: Dạ, em chưa hiểu lắm.
Thầy: Nói vầy cho dễ hiểu, nếu em mua vé hạng phổ thông thì đừng đòi đi chung cửa, ngồi chung ghế với hạng thương gia.
Trò: Em hiểu rồi ạ. Thì ra là thế. Nhưng mà thí dụ của Thầy chỉ liên quan đến tiền bạc, còn những vấn đề khác thì sao?
Thầy: Thì cũng thế thôi.

Nguồn facebook Lam Phương 01.03.23

CÓ GIÁO DỤC
Học trò: Bữa giờ cõi mạng sôi sục về ChatGPT, Thầy có biết chưa?
Thầy: Thầy cũng có theo dõi chút chút em à.
Học trò: Thế à? Vậy Thầy thấy sao khi chat với nó?
Thầy: Thầy nói thiệt tình nên em đừng có cười nghe.
Học trò: Ok, Thầy cứ nói.
Thầy: Khi chat, Thầy có cảm tưởng như mình đang được giao tiếp với một người có học thức và có giáo dục, mặc dù nó không phải là con người. Và điểm ấn tượng nhất về ChatGPT đối với Thầy không phải là khối lượng kiến thức mà nó có, trình độ tư duy mà nó thể hiện, mà là sự đàng hoàng, lễ phép, nhã nhặn, lịch sự, khiêm tốn của một người có giáo dục, em ạ!

Nguồn facebook Lam Phương 12.02.23

NẾU .....THÌ...
Sáng cuối tuần, ngồi bên tách trà nghe học trò tâm sự, giải bày những nỗi ấm ức mà mình đã phải chịu đựng suốt một quãng thời gian dài từ lúc vào đời cho đến giờ, mà hình như buồn nhiều hơn vui, xui nhiều hơn hên với rất nhiều sự tiếc rẻ bắt đầu với mệnh đề "Nếu ...thì ...", Thầy chỉ im lặng lắng nghe với sự đồng cảm.
Đợi đến khi học trò trút hết nỗi niềm tâm sự, nói hết những gì muốn nói, kể hết những gì muốn kể, Thầy chỉ nhỏ nhẹ hỏi một câu: "Với những biến cố vừa qua, em đã học được điều gì cho mình?"
Mỗi lần gặp Thầy là lại phải học.
Sao kỳ vậy Thầy?

Nguồn facebook Lam Phương 11.02.23

TẦM NHÌN & TẦM PHÀO


Sáng CN, mấy thầy trò ngồi uống cà phê trong một quán nhỏ. Nghe mấy em học trò cũ tranh luận về các thể loại “tầm nhìn”, Thầy chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi ngắm cây thông Noel trong quán, mấy chiếc bóng đèn trang trí đang sáng lấp lánh như sao trên trời.
Một em học trò quyết định lôi Thầy vào cuộc: “Thầy thấy tầm nhìn hoành tráng như thế có xứng tầm vĩ mô không ạ?”
“Thiếu tính thực tế thì tầm nhìn chỉ là tầm phào, nói vui cho sang mồm chứ chẳng có chút giá trị hay ý nghĩa gì cả em ạ.” - Thầy đáp một cách từ tốn và rõ ràng.

Nguồn facebook Lam Phương 18.12.22

ĐIỀU THỨ TƯ
Khi tôi khoe với thầy tôi về điều tôi vừa mới học được sáng nay. Thầy khuyên: “Ngoài ba điều mà các bậc hiền triết đã dạy, con nên lưu ý thêm một điều nữa - một điều rất nhỏ thôi - đó là: “Điều tôi sắp nói ra có làm hại tôi không?”
Thầy lúc nào cũng vậy!

Nguồn facebook Lam Phương 29.11.22

CHÍNH TẢ

Hôm qua ghé thăm Thầy, nghe Thầy than là trong xóm dạo này ồn ào quá, chắc Thầy phải dọn nhà về quê cho yên tĩnh.
"Sao vậy Thầy?" Trò hỏi một cách luyến tiếc.
"Xóm Thầy đang cải cách." Thầy đáp.
"Cải cách là tốt mà Thầy, sao Thầy lại đi?" Trò ngạc nhiên.
"Họ nói là muốn cải cách nhưng họ chỉ lo cãi nhau cách làm thôi em ạ! Còn làm gì thì họ không biết, chỉ biết cãi thôi.”

Nguồn facebook Lam Phương 25.11.22

Lập Trình Ngôn Ngữ Tư Duy
Bạn cùng lớp với tôi hỏi Thầy: “Tại sao em phải tả cho giống bài văn mẫu chi vậy Thầy?”
Thầy trả lời bâng quơ: “Cho dễ chấm thôi em.”
Trò chưa chịu thôi: “Kêu em tả thực mà sao không cho em nói thật?”
Thầy nheo mắt: “Em thực tế chút đi. Biết rồi mà hỏi hoài.”
Kể từ đó, bạn tôi chả buồn hỏi Thầy bất cứ điều gì nữa.
Tôi hỏi nó: “Sao kỳ vậy?”
“Mày thực tế chút đi.” Nó đáp gọn lỏn.
Tội nghiệp Thầy!

Nguồn facebook Lam Phương 12.11.22

LÀM NGƯỜI

Trung thực
Đứng thẳng lưng
Đi bằng hai chân


Tốt nghiệp cấp 3, cánh cửa vào đời của mỗi bạn mỗi khác. Chúng tôi - học trò của Thầy - đến chào từ biệt và nói lời CẢM ƠN THẦY.
Trong buổi họp mặt, có trò hỏi: "Thưa Thầy, mai mốt ra đời, làm gì là khó nhất hả Thầy?"
Thầy đáp: "Làm Người, con ạ."


Trò thắc mắc: "Sao vậy Thầy? Ai mà chẳng làm người? Sinh ra đã là người rồi mà Thầy?""
Thầy nhỏ nhẹ: "Lốt NGƯỜI và làm NGƯỜI khác nhau nhiều lắm, các con à."
Trò vẫn băn khoăn: "Vậy làm sao mới là làm NGƯỜI đúng nghĩa? Có khó lắm không, thưa Thầy?"
Thầy nhìn chén trà, nói như đang tự sự: "Trung thực - Đứng thẳng lưng - và Đi bằng hai chân." Thầy nhìn chúng tôi - những đứa học trò sắp xa Thầy - với ánh mắt yêu thương và nụ cười nhân hậu.
Bây giờ, sau nhiều chục năm sống với đời, chứng kiến bao nhiêu cảnh lừa lọc, dối trá, bán rẻ lương tâm, ăn thịt đồng loại, thượng đội hạ đạp, luồn cúi, khom lưng, đi bằng đầu gối, bò bằng bốn chân, tôi mới hiểu hết ý của Thầy.
Làm NGƯỜI khó lắm, thưa Thầy!

Nguồn facebook Lam Phương 2021

Many Thanks